Tôi đã lỡ yêu một người chẳng yêu tôi
Tôi biết, tôi đã lỡ yêu một người chẳng yêu
tôi…
Nên mỗi khi nói nhớ người, chưa một lần nào
dám hỏi lại người có nhớ tôi không. Mọi buổi gặp gỡ đi chơi, bản thân luôn phải
là người chủ động. Được bữa nào người lên tiếng rủ, mừng vui thì khỏi nói, lại
còn thêm hi vọng ảo tưởng, để sau này một mình ôm xóa xa. Hóa ra mỗi khi buồn,
khi bên cạnh chẳng tìm được một ai, người mới nhớ đến mình.
Mà thôi, cũng kệ. Tự nhủ ít ra trong đời
người, mình cũng chiếm được chút vị trí nhỏ. Thấy vui lắm khi nghĩ mình là
người đặc biệt trong người ta, được người ta tin tưởng. Nhưng cũng thấy bất lực
lắm khi người buồn mà chẳng thể sẻ chia. Người cứ ngồi đấy, im lặng. Người cứ
ngồi đấy, đớn đau vì một người. Phải chi mà được một lần, chỉ cần nhìn thấy
tôi, người liền mỉm cười hạnh phúc.
Bản thân tôi rất ghét tính lì lợm của mình. Đã
dặn lòng người chẳng yêu ta đâu, nên nhanh từ bỏ, nên quên mơ mộng. Vậy mà chỉ
cần một chút động thái ân cần từ người, vài lời nói nhẹ nhàng quan tâm, là con
tim lại quên mất lối về. Nhiều lần muốn bảo người giữ khoảng cách cho, để tôi
có thể được yên bình. Nhưng lại tiếc lắm những ấm áp hạnh phúc ấy, chẳng dám
nói ra. Mặc bản thân mình xoay mòng trong con đường tình không thấy hướng sáng.
Ai ai cũng khuyên, nếu thiệt muốn quên họ,
đừng ở bên nữa, bước ra khỏi thế giới của người ấy đi! Đừng quay lại, đừng mềm
lòng! Đừng nặng nhọc đeo mang hai tiếng “bạn thân” nữa! Nghe hoài đó, mà có
chịu làm đâu. Thật sự, không-đành-lòng!
Và tôi biết, tôi đã lỡ yêu một người chẳng yêu
tôi, yêu đến khờ dại, yêu đến yếu mềm, yêu đến cho đi mà chẳng cần nhận lại.
Yêu đến một ngày, bên cạnh người sẽ có một người khác, một người đủ khiến người
chẳng thèm tìm đến tôi những khi buồn nữa. Chắc, lúc đó tôi mới chịu ra đi, mới
chịu thôi đau lòng nữa…
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét